1. Tên tác phẩm: VƯỢT QUA KHÓ KHĂN BẰNG LÒNG YÊU NGHỀ
2. Nội dung tác phẩm:
Câu chuyện tôi sắp kể sau đây là câu chuyện có thật về những công việc mà tôi đã được chứng kiến trong những năm tháng sống và làm việc tại địa bàn Chi cục thi hành án dân sự huyện Tiên Phước, tỉnh Quảng Nam. Năm 2007, Tôi được tuyển dụng vào làm việc tại cơ quan thi hành án dân sự huyện Tiên Phước - Một huyện miền núi nằm ở phía Tây của tỉnh Quảng Nam. Nơi đây, tôi đã rất may mắn và vinh dự được làm việc chung với Anh Phạm Bá Phúc - hiện là Chi cục trưởng Chi cục Thi hành án dân sự huyện Tiên Phước trong khoảng 7 năm, từ tháng 6 năm 2007 đến tháng 10 năm 2015. Đó là khoảng thời gian tuy không dài nhưng cũng đủ để tôi cảm nhận được tấm lòng yêu nghề, vượt qua bao khó khăn, vất vả để hoàn thành tốt nhiệm vụ mà Đảng và Nhà nước giao phó.
Trong quá trình đi xác minh thực tế tại địa phương, tôi có dịp được đi theo các Chấp hành viên, làm thư ký ghi biên bản trong quá trình tác nghiệp với đương sự nên tôi cũng hiểu được rất nhiều điều từ công việc mà các Chấp hành viên đang làm. Theo chân anh Phúc, tôi có dịp được đến nhiều nơi của huyện miền núi Tiên Phước, có dịp tiếp xúc với nhiều đối tượng khác nhau từ người giàu đến người nghèo, từ người ít chữ đến người nhiều chữ thuộc các tầng lớp khác nhau trong xã hội. Ở huyện miền núi Tiên Phước, Tiên Lãnh là một xã có số lượng vụ việc tương đối cao, lại là một xã xa xôi nhất của huyện Tiên Phước, đường sá đi lại rất khó khăn. Có lần, Anh Phúc và tôi gửi xe máy lại nhà người dân bên đường rồi một tay Anh xách giày, ôm cặp, xắn quần lội qua suối, rồi lại cuốc bộ một đoạn đường khá xa nữa mới tới nhà của người phải thi hành án, đôi khi còn bị vét rừng cắn nữa nhưng khi tới nơi rồi lại không gặp được người phải thi hành án để làm việc với họ. Vì vậy, có lúc phải về hoặc ngồi đợi hoặc nhờ hàng xóm điện thoại giúp vì nếu bản thân chấp hành viên điện thoại, người phải thi hành án thấy số lạ thường không nghe máy.
Quá trình làm việc với đương sự là cả một quá trình nghệ thuật thuyết phục mà anh Phúc đã vận dụng, tác động đến tâm lý của đương sự để họ hiểu, nhận ra và thực hiện nghĩa vụ thi hành án của mình. Có nhiều vụ việc mà tôi nghĩ khả năng là không thi hành án được nhưng cuối cùng với sự thuyết phục tài tình của Anh, đương sự đã tự nguyện nộp tiền hoặc đi mượn tiền của hàng xóm về nộp. Trong nhiều vụ việc mà tôi đi cùng Anh, có một vụ việc thi hành án mà đến giờ tôi vẫn nhớ mãi. Đó là vụ việc thi hành án theo đơn yêu cầu: ông Võ Tấn Lý (Thôn 10, Tiên Lãnh) phải trả nợ cho ông Võ Văn Thanh (Thôn 6, Tiên Lãnh) với số tiền là 71.000.000 đồng (Bảy mươi mốt triệu đồng). Đây là khoản tiền nợ do mua bán Keo giữa ông Võ Tấn Lý và Ông Võ Văn Thanh. Qua tìm hiểu ở những người dân địa phương, được biết ông Thanh bán Keo cho ông Lý và cậu ruột ông Lý. Do tin tưởng nên thỏa thuận sau khi hai cậu cháu ông Lý khai thác xong bán cho nhà máy rồi đem tiền đến trả cho ông Thanh. Mỗi lần khai thác chở đến nhà máy bán, ông Lý ký nhận tiền rồi đưa tiền cho ông cậu ruột giữ. Ông cậu này vốn mê cờ bạc nên bao nhiêu tiền bán Keo ông đều đem đi đánh bạc. Sau khi khai thác xong thì không có tiền trả cho ông Võ Văn Thanh. Cuối cùng, ông Võ Tấn Lý là người phải chịu khoản nợ đó vì đã ký vào giấy nhận tiền. Ông Võ Văn Thanh khởi kiện ra Tòa án buộc ông Võ Tấn Lý phải trả số tiền mua Keo cho ông Võ Văn Thanh. Vào thời điểm đó, xác minh điều kiện thi hành án của của ông Võ Tấn Lý thì thấy: Ông có một căn nhà cấp 4 nhưng chưa có giấy Chứng nhận quyền sử dụng đất và quyền sở hữu nhà ở; vợ ông Lý bán cháo buổi sáng ở chợ Tiên Lãnh, 4 đứa con còn nhỏ, đang tuổi ăn học, ông Lý còn phải nuôi mẹ già bị bệnh tâm thần nằm một chỗ. Công việc của ông Lý không ổn định, làm thuê nay đây mai đó, thu nhập bấp bênh, tài sản trong nhà không có gì đáng giá. Về đất rừng: có 5héc ta đất rừng Keo đã trồng được 2 năm tuổi nhưng đã vay vốn của ngân hàng Chính sách xã hội huyện Tiên Phước với số tiền là 65.000.000 đồng (Sáu mươi lăm triệu đồng). Theo ông Lý tâm sự thì 5 héc ta rừng Keo này là nguồn sống chủ yếu của gia đình nếu Chấp hành viên kê biên thì không biết gia đình ông sẽ sống ra sao. Cứ mỗi lần Anh Phúc đến nhà trực tiếp giải quyết vụ việc với ông Lý là ông Lý lại khóc, nước mắt dàn dụa làm Anh vô cùng khó xử trước tình cảnh đáng thương này. Anh Phúc tâm sự với tôi: “Kê biên 5 héc ta rừng Keo thì mới đảm bảo được khoản tiền để trả nợ cho ông Thanh nhưng lương tâm Anh không cho phép làm điều đó vì đây là nguồn sinh sống chủ yếu của gia đình họ, làm vậy thì thất đức quá”. Một mặt, Anh thuyết phục người được thi hành án (ông Võ Văn Thanh) cho ông Võ Tấn Lý gia hạn thêm thời gian trả nợ. Mặt khác, Anh suy nghĩ tìm cách giải quyết vụ việc sao cho vẹn toàn. Sau mấy đêm trằn trọc suy nghĩ, Anh Phúc cũng đã có được cách giải quyết vấn đề tưởng chừng như nan giải này. Hai tuần sau, Anh Phúc và tôi lại cùng nhau đến Thôn 6, xã Tiên Lãnh để làm việc trực tiếp với ông Võ Tấn Lý. Anh nói với ông Lý: “Theo Pháp luật thì Tôi sẽ kê biên 5 héc ta rừng của ông để đảm bảo thi hành khoản trả nợ số tiền 71.000.000 đồng (Bảy mươi mốt triệu đồng) cho ông Võ Văn Thanh, nhưng vì đây là nguồn thu nhập chủ yếu để đảm bảo cuộc sống của gia đình nên tôi đưa ra ý kiến như sau: Tôi sẽ giúp ông liên hệ với Văn phòng đăng ký quyền sử dụng đất huyện Tiên Phước để nhờ họ làm nhanh thủ tục, sớm có giấy chứng nhận quyền sử dụng đất và quyền sở hữu nhà ở cho ông. Sau khi có giấy chứng nhận quyền sử dụng đất và quyền sở hữu nhà thì ông đến Ngân hàng Nông nghiệp và phát triển nông thôn huyện Tiên Phước để làm thủ tục vay tiền trả cho ông Võ Văn Thanh. Như vậy, 5 héc ta đất rừng của ông sẽ không bị kê biên, được giữ lại để sản xuất, phục vụ nhu cầu đời sống hằng ngày của gia đình. Sau khi Keo đạt đến độ tuổi để thu hoạch thì ông có tiền để trả cho Ngân hàng và lấy lại giấy chứng nhận quyền sử dụng đất và quyền sở hữu nhà”. Ông Võ Tấn Lý nghe xong cảm ơn Anh rối rít. Chỉ trong khoảng thời gian 1 tháng sau đó, ông Võ Tấn Lý đã có tiền trả được khoản nợ cho ông Võ Văn Thanh. Hai bên đương sự đều tỏ ra rất hài lòng đối với cách giải quyết sự việc thấu tình đạt lý của anh Phạm Bá Phúc.
Đó chỉ là một trong vô vàn những vụ việc mà tôi có dịp được đi theo làm thư ký giúp việc cho anh Phúc trong những năm sống và làm việc tại địa bàn Chi cục Thi hành án dân sự huyện Tiên Phước. Trong công việc, Anh luôn luôn cố gắng nổ lực hết sức mình, kiên trì, nhẫn nại vận động, thuyết phục đương sự tự nguyện thi hành án; luôn đặt mình vào vị trí của người dân để hiểu, chia sẻ và cảm thông với họ, luôn lấy lợi ích của nhân dân làm đầu, luôn thực hiện tốt phương châm cán bộ là công bộc, là người đầy tớ trung thành của nhân dân, vì nhân dân phục vụ.
Nghề thi hành án dân sự khó khăn là vậy nhưng tôi chưa thấy Anh than vãn một lần nào mà Anh còn động viên, khích lệ tinh thần cho tôi. Anh Bảo: Không có nghề nào là không vất vả, nếu yêu nghề, làm được nhiều việc có ích, giúp đỡ được những người cần giúp đỡ thì Anh tin rằng không có việc gì là khó cả, mọi khó khăn sẽ vượt qua hết, mọi nổ lực cố gắng của mình sẽ đem lại kết quả tốt đẹp”, như Bác Hồ đã từng khẳng định:
“Không có việc gì khó
Chỉ sợ lòng không bền
Đào núi và lấp biển
Quyết chí ắt làm nên”
Trong những năm tháng đó, tôi thật sự đã học hỏi được rất nhiều điều ở Anh- một người đồng chí, đồng nghiệp, một người anh đi trước luôn soi sáng, dẫn đường để thế hệ như chúng tôi hôm nay tự tin hơn, vững bước hơn trên con đường sắp tới. Từ tận đáy lòng tôi thật sự vô cùng ngưỡng mộ và khâm phục nghị lực vượt qua mọi khó khăn để hoàn thành nhiệm vụ một cách tốt nhất của Anh Phạm Bá Phúc. /.